寄宋君輔

宋代 韓淲
仕則有用舍,學則有舒捲。但願培之深,名宦恐不免。 范歐久逾新,黃俞近莫辨。後先行與靜,信各萬人選。 自是有犁鋤,自是有軒冕。如聞復授徒,鄉里足稱善。 青青謹對矣,話柄由我轉。杳邈天外心,其奈知德鮮。 興言相逢時,一再僅游衍。夜來定何杯,午後亦何臠。 達生恨弗果,情深話猶淺。東家山水窟,氣岸必洪展。 綠草三徑春,幽光遍苔蘚。
shì yǒu yòng shè   xué yǒu shū juàn dàn yuàn péi zhī shēn míng   huàn kǒng miǎn    
fàn ōu jiǔ xīn   huáng jìn biàn hòu xiān xíng jìng xìn   wàn rén xuǎn    
shì yǒu chú   shì yǒu xuān miǎn wén shòu xiāng   chēng shàn    
qīng qīng jǐn duì   huà bǐng yóu zhuǎn yǎo miǎo tiān wài xīn   nài zhī xiān    
xīng yán xiāng féng shí   zài jǐn yóu yǎn lái dìng bēi   hòu luán    
shēng hèn guǒ   qíng shēn huà yóu qiǎn dōng jiā shān shuǐ   àn hóng zhǎn    
cǎo sān jìng chūn   yōu guāng biàn tái xiǎn