寄宋景濂 其一

明代 劉基
我思美人,乃在仙華之山。山前夜半掛河漢,天津兩旗俯可樊,我欲從之阻河關。 初平不來白羊死,瘦骨蝕盡莓苔頑。風沙蕭蕭隔人間,玄霜日夕凋玉顏。 有鳥有鳥丁令威,側身下上空孤飛。女媧石墜鰲腳折,海水散作雲霏霏。 山中有奇樹,一華一千秋。美人何不折寄我,使我嘆恨長凝眸。 深沉洞谷山鬼集,陰氣六月冰霜留,嗟哉美人誰與儔。 明年定約赤松子,與爾群峰頂上游。
měi rén   nǎi zài xiān huá zhī shān shān qián bàn guà hàn tiān   jīn liǎng fán   cóng zhī guān    
chū píng lái bái yáng   shòu shí jǐn méi tái wán fēng shā xiāo xiāo rén jiān xuán   shuāng diāo yán    
yǒu niǎo yǒu niǎo dīng líng wēi   shēn xià shàng kōng fēi shí zhuì áo jiǎo zhé hǎi   shuǐ sàn zuò yún fēi fēi    
shān zhōng yǒu shù   huá qiān qiū měi rén zhé shǐ   使 tàn hèn zhǎng níng móu    
shēn chén dòng shān guǐ   yīn liù yuè bīng shuāng liú   jiē zāi měi rén shuí chóu  
míng nián dìng yuē chì sōng   ěr qún fēng dǐng shàng yóu