寄宋景濂 其四

明代 劉基
有美一人兮在山中。蒼眉黑須兮玉雪其容。飲沆瀣兮食紫虹。 澡石泉兮灑清風。邀初平兮從赤松。超逍遙兮樂無窮。 安得羽翼兮致我與同。
yǒu měi rén zài shān zhōng cāng méi hēi xuě róng yǐn hàng xiè shí hóng
zǎo shí quán qīng fēng yāo chū píng cóng chì sōng chāo xiāo yáo qióng
ān zhì tóng