寄四明閭丘道士二首

唐代 貫休
淮海兵荒日,分飛直至今。知擔諸子出,卻入四明深。 衣必編仙草,僧應共栗林。秋風溪上路,應得一相尋。 三千功未了,大道本無程。好共禪師好,常將藥犬行。 石門紅蘚剝,柘塢白雲生。莫認無名是,無名已是名。
huái hǎi bīng huāng   fēn fēi zhí zhì jīn zhī dān zhū chū   què míng shēn
biān xiān cǎo   sēng yīng gòng lín qiū fēng shàng   yīng de xiāng xún
sān qiān gōng wèi liǎo   dào běn chéng hǎo gòng chán shī hǎo   cháng jiāng yào quǎn xíng
shí mén hóng xiǎn   zhè bái yún shēng rèn míng shì   míng shì míng