紀事一首
玉子岡頭秋杳冥,石床摘阮素琴停。
枇杷花開如雪白,楊柳葉落帶煙青。
每聞投壺笑玉女,不堪鼓瑟怨湘靈。
酒闌秉燭坐深夜,細雨小寒生翠屏。
yù
玉
zǐ
子
gāng
岡
tóu
頭
qiū
秋
yǎo
杳
míng
冥
,
shí
石
chuáng
床
zhāi
摘
ruǎn
阮
sù
素
qín
琴
tíng
停
。
pí
枇
pa
杷
huā
花
kāi
開
rú
如
xuě
雪
bái
白
,
yáng
楊
liǔ
柳
yè
葉
luò
落
dài
帶
yān
煙
qīng
青
。
měi
每
wén
聞
tóu
投
hú
壺
xiào
笑
yù
玉
nǚ
女
,
bù
不
kān
堪
gǔ
鼓
sè
瑟
yuàn
怨
xiāng
湘
líng
靈
。
jiǔ
酒
lán
闌
bǐng
秉
zhú
燭
zuò
坐
shēn
深
yè
夜
,
xì
細
yǔ
雨
xiǎo
小
hán
寒
shēng
生
cuì
翠
píng
屏
。