即事一首

宋代 劉一止
何物當門戶,青松及我長。佳山忘歲月,同汝過風霜。 北澗花應盡,南榮草欲芳。病來歡意少,一醉未全忘。
dāng mén   qīng sōng zhǎng jiā shān wàng suì yuè   tóng guò fēng shuāng
běi jiàn huā yīng jǐn   nán róng cǎo fāng bìng lái huān shǎo   zuì wèi quán wàng