偈十首

宋代 釋慧暉
皎皎而月澄,嶺上之孤松。 淒淒而風渡,半夜之空中。 深深也妙訣,自坐少林之峰。 了了也真氣,元居虛谷之功。
jiǎo jiǎo ér yuè chéng   lǐng shàng zhī sōng  
ér fēng   bàn zhī kōng zhōng  
shēn shēn miào jué   zuò shǎo lín zhī fēng  
liǎo liǎo zhēn   yuán zhī gōng