積石山詩

宋代 郭朝佐
嘗讀大禹書,導河始積石。神功洵巨哉,兩山如削壁。 疑是鬼斧鑿,疑是巨靈擘。余來千載後,山勢猶如昔。 煙嵐郁不開,與天常咫尺。下瞰黃河流,風翻雪浪白。 濤聲如怒雷,奔騰何迅疾。我欲溯其源,星宿杳難即。 我欲登昆崙,舉頭惟瞑色。君不見此地當年吐谷渾,漢魏以來常反側。 而今四海頌昇平,羌戎稽顙烽煙息。車書一統盡朝宗,此山此木互西域。
cháng shū   dǎo shǐ shí shén gōng xún zāi   liǎng shān xuē
shì guǐ záo   shì líng bāi lái qiān zǎi hòu   shān shì yóu
yān lán kāi   tiān cháng zhǐ chǐ xià kàn huáng liú   fēng fān xuě làng bái
tāo shēng léi   bēn téng xùn yuán   xīng xiù 宿 yǎo nán
dēng kūn lún   tóu wéi míng jūn jiàn dāng nián hún   hàn wèi lái cháng fǎn
ér jīn hǎi sòng shēng píng   qiāng róng sǎng fēng yān chē shū tǒng jǐn cháo zōng   shān 西