稽山

宋代 陸游
我識康廬面,亦撫終南背,平生愛山心,於此可無悔。 晚歸古會稽,開門與山對。 奇峰綰髻鬟,橫嶺掃眉黛。 豈亦念孤愁,一日變萬態。 風月娛朝夕,雲煙閱明晦。 一洗故鄉悲,更益吾廬愛。 東偏得山多,寢食鮮不在。 寧無度世人,談笑見英概。 御風倘可留,為我傾玉瀣。
shí kāng miàn   zhōng nán bèi   píng shēng ài shān xīn   huǐ  
wǎn guī kuài   kāi mén shān duì  
fēng wǎn huán   héng lǐng sǎo méi dài  
niàn chóu   biàn wàn tài  
fēng yuè zhāo   yún yān yuè míng huì  
xiāng bēi   gèng ài  
dōng piān de shān duō   qǐn shí xiān zài  
níng shì rén   tán xiào jiàn yīng gài  
fēng tǎng liú   wèi qīng xiè