寄僧

宋代 李之儀
得皮得髓漫多門,實際圓融理自存。諭意當時才一笑,還卿千日見三孫。 維持佛法元無事,建立家山盡有文。占斷乾坤今鼎足,會多哮吼慰傳聞。
suǐ màn duō mén   shí yuán róng cún dāng shí cái xiào   hái qīng qiān jiàn sān sūn
wéi chí yuán shì   jiàn jiā shān jǐn yǒu wén zhàn duàn qián kūn jīn dǐng   huì duō xiāo hǒu wèi chuán wén