寄人三首 其四

宋代 呂本中
老驥空伏櫪,長琴有斷弦。傷心共隱地,回首更茫然。
lǎo kōng   zhǎng qín yǒu duàn xián shāng xīn gòng yǐn huí   shǒu gèng máng rán