擊壤歌

宋代 柴元彪
擊壤歌,擊壤歌, 仰觀俯察如吾何。西海摩月鏡, 東海弄日珠。一聲長嘯天地老, 請君聽我歌何如。君不見丹溪牧羊兒, 服苓餐松入金華。又不見武陵捕魚者, 艤舟綠岸訪桃花。高人一去世運傾, 或者附勢類飢鷹。況是東方天未白, 非雞之鳴蒼蠅聲。朝集金張暮許史, 蠛蠓鏡里寄死生。犀渠象弧諧時好, 干將鏌鋣埋豐城。失固不足悲得亦不足驚。 秋花落後春花發,世間何物無枯榮。 十年漂泊到如今,一窮殆盡猿投林。 平生舒捲雲無心,儀舌縱存甘喑喑。 噫吁嘻!豪豬靴, 青兕裘,一談笑頃即封侯。 後魚才得泣前魚,予之非恩奪非讎。 眼前富貴須看法和,吾將老矣行且休。 休休休,俯視八尺軀, 滄海渺一粟。憶昔垂九齡, 牽衣覓李栗。回頭華發何蕭蕭, 百年光陰如轉燭。乃歌曰:不編茅兮住白雲, 不脫蓑兮臥黃犢。仰天拊缶兮呼烏烏, 手持鴟夷兮薦醽醁。乃賡載歌曰:招夷齊兮採薇, 拉園綺兮茹芝。折簡子陵兮羊裘披, 移文靈均兮佩瓊枝。敢問諸君若處廟廊時, 食前方丈、侍妾數百得志為之而弗為。
rǎng   rǎng  
yǎng guān chá hǎi 西 yuè jìng    
dōng hǎi nòng zhū shēng cháng xiào tiān lǎo    
qǐng jūn tīng jūn jiàn dān yáng ér    
líng cān sōng jīn huá yòu jiàn líng zhě    
zhōu àn fǎng táo huā gāo rén shì yùn qīng    
huò zhě shì lèi yīng kuàng shì dōng fāng tiān wèi bái    
fēi zhī míng cāng ying shēng cháo jīn zhāng shǐ    
miè měng jìng shēng xiàng xié shí hǎo    
gàn jiàng mái fēng chéng shī bēi jīng    
qiū huā luò hòu chūn huā   shì jiān róng  
shí nián piāo dào jīn   qióng dài jìn yuán tóu lín  
píng shēng shū juàn yún xīn   shé zòng cún gān yīn yīn  
  háo zhū xuē  
qīng qiú   tán xiào qǐng fēng hóu  
hòu cái qián   zhī fēi ēn duó fēi chóu  
yǎn qián guì kàn   jiāng lǎo xíng qiě xiū  
xiū xiū xiū   shì chǐ  
cāng hǎi miǎo chuí jiǔ líng    
qiān huí tóu huá xiāo xiāo    
bǎi nián guāng yīn zhuǎn zhú nǎi yuē   biān máo zhù bái yún    
tuō suō huáng yǎng tiān fǒu    
shǒu chí chī jiàn líng nǎi gēng zǎi yuē zhāo   cǎi wēi    
yuán zhī zhé jiǎn líng yáng qiú    
wén líng jūn pèi qióng zhī gǎn wèn zhū jūn ruò chù miào láng shí    
shí qián fāng zhang shì qiè shù bǎi zhì wèi zhī ér wèi