偈傾一百六十九首
人情濃厚道情微,道用人情世豈知。
鹽鹹醋酸,阿誰不知。
只要熟處放教生,生處放教熟。
道用人情日久,自然打成一片。
猶是蹲坐在淨地上,要得大方獨步,
柏山與你草鞋。
rén
人
qíng
情
nóng
濃
hòu
厚
dao
道
qíng
情
wēi
微
,
dào
道
yòng
用
rén
人
qíng
情
shì
世
qǐ
豈
zhī
知
。
yán
鹽
xián
鹹
cù
醋
suān
酸
,
ā
阿
shuí
誰
bù
不
zhī
知
。
zhǐ
只
yào
要
shú
熟
chù
處
fàng
放
jiào
教
shēng
生
,
shēng
生
chù
處
fàng
放
jiào
教
shú
熟
。
dào
道
yòng
用
rén
人
qíng
情
rì
日
jiǔ
久
,
zì
自
rán
然
dǎ
打
chéng
成
yī
一
piàn
片
。
yóu
猶
shì
是
dūn
蹲
zuò
坐
zài
在
jìng
淨
dì
地
shàng
上
,
yào
要
de
得
dà
大
fāng
方
dú
獨
bù
步
,
bǎi
柏
shān
山
yǔ
與
nǐ
你
cǎo
草
xié
鞋
。