寄蘄簟與蒲傳正

宋代 蘇軾
蘭溪美箭不成笛,離離玉筋排霜脊。 千溝萬縷自生風,入手未開先慘忄栗。 公家列屋閒蛾眉,珠簾不動花陰移。 霧帳銀床初破睡,牙籤玉局坐彈棋。 東坡病叟長羈旅,凍臥飢吟似飢鼠。 倚賴春風洗破衾,一夜雪寒披故絮。 火冷燈青誰復知,孤舟兒女自aa27咿。 皇天何時反炎燠,愧此八尺黃琉璃。 願公淨埽清香閣,臥聽風漪聲滿榻。 習習還従兩腋生,請公乘此朝閶闔。
lán měi jiàn chéng   jīn pái shuāng  
qiān gōu wàn shēng fēng   shǒu wèi kāi xiān cǎn xin  
gōng jiā liè xián é méi   zhū lián dòng huā yīn  
zhàng yín chuáng chū shuì   qiān zuò dàn  
dōng bìng sǒu zhǎng   dòng yín shì shǔ  
lài chūn fēng qīn   xuě hán  
huǒ lěng dēng qīng shuí zhī   zhōu ér   a   a   2   7 aa27
huáng tiān shí fǎn yán   kuì chǐ huáng liú li  
yuàn gōng jìng sào qīng xiāng   tīng fēng shēng mǎn 滿  
hái cóng liǎng shēng   qǐng gōng chéng cháo chāng