寄朴翁

宋代 韓淲
柳下葛徵君,受用得自在。宴坐孤山南,湖山自澎湃。 不受爵服吞,蒙莊大塊噫。三年遙相望,妙寄入天籟。 塵塵與剎剎,超出淨名外。
liǔ xià zhēng jūn   shòu yòng zai yàn zuò shān nán   shān péng pài    
shòu jué tūn   méng zhuāng kuài sān nián yáo xiāng wàng miào   tiān lài    
chén chén shā shā   chāo chū jìng míng wài