禁直偶作三首

宋代 曹勛
寓直承明意味清,風傳禁漏作春聲。 梅梢影轉三更月,身在蓬壺夢不成。
zhí chéng míng wèi qīng   fēng chuán jìn lòu zuò chūn shēng
méi shāo yǐng zhuǎn sān gēng yuè   shēn zài péng mèng chéng