金盞倒垂蓮

宋代 晁補之
休說將軍,解彎弓掠地,昆嶺河源。彩筆題詩,綠水映紅蓮。算總是、風流餘事,會須行樂□年。況有一部,隨軒脆管繁弦。 多情舊遊尚憶,寄秋風萬里,鴻雁天邊。未學元龍,豪氣笑求田。也莫為、庭槐興嘆,便傷搖落悽然。後會一笑,猶堪醉倒花前。
xiū shuō jiāng jūn   jiě wān gōng lüě   kūn lǐng yuán cǎi shī   shuǐ yìng hóng lián suàn zǒng shì fēng liú shì   huì xíng   nián kuàng yǒu   suí xuān cuì guǎn fán xián
duō qíng jiù yóu shàng   qiū fēng wàn   hóng yàn tiān biān wèi xué yuán lóng   háo xiào qiú tián wèi tíng huái xīng tàn   biàn 便 shāng yáo luò rán hòu huì xiào   yóu kān zuì dào huā qián