晉王大令保母帖

宋代 王沂孫
脫落黃祊帖,按辭大令書。 稍作蘭亭面,七美諒非虛。 或訝缺勿毀,或疑集悲夫。 考真固雲癖,訂偽亦以愚。 第觀竁中藏,清玩唯研壺。 晉人擅風流,宜與後世殊。 所惜尚言數,卜年八百餘。 貞石久且泐,雙松當幾枯。 片磚曷未化,逮茲厄耕鋤。 方其內幽鐫,要以托荒墟。 孰知坐此故,反能誤意如。 傳世豈所幸,況遭孽韓污。 辨端更為累,但資文字娛。 陶土或若此,何為殉玉魚。
tuō luò huáng bēng tiē   àn lìng shū  
shāo zuò lán tíng miàn   měi liàng fēi  
huò quē huǐ   huò bēi  
kǎo zhēn yún   dìng wěi  
guān cuì zhōng cáng   qīng wán wéi yán  
jìn rén shàn fēng liú   hòu shì shū  
suǒ shàng yán shù   nián bǎi  
zhēn shí jiǔ qiě   shuāng sōng dāng  
piàn zhuān wèi huà   dǎi è gēng chú  
fāng nèi yōu juān   yào tuō huāng  
shú zhī zuò   fǎn néng  
chuán shì suǒ xìng   kuàng zāo niè hán  
biàn duān gèng wéi lèi   dàn wén  
táo huò ruò   wéi xùn