今歲六月望後一日立秋故比常年涼意差早

宋代 陸游
九衢車馬困炎曦,正是山中散發時。 秋近梧桐已搖落,陰生蟋蟀最先知。 稻陂水白寧憂旱?灶突煙青幸續炊。 誰謂吾廬太岑寂,茶瓜亦有野人期。
jiǔ chē kùn yán   zhèng shì shān zhōng sàn shí
qiū jìn tóng yáo luò   yīn shēng shuài zuì xiān zhī
dào bēi shuǐ bái níng yōu hàn   zào yān qīng xìng chuī
shuí wèi tài cén   chá guā yǒu rén