金繩掛空虛自勉兼示束孝先

宋代 王令
金繩掛空虛,日月系兩垂。 天童坐戲弄,縱掣成東西。 百年未死間,晝夜無窮期。 短短固可惜,舒舒定非宜。 有聞未之行,有學未及知。 白髮已班疏,朱顏亦童黎。 智慮昏晚年,聰明退前時。 縱慾加自修,去日何勝追。 奈何少自廢,老則成空悲。
jīn shéng guà kōng   yuè liǎng chuí  
tiān tóng zuò nòng   zòng chè chéng dōng 西  
bǎi nián wèi jiān   zhòu qióng  
duǎn duǎn   shū shū dìng fēi  
yǒu wén wèi zhī xíng   yǒu xué wèi zhī  
bái bān shū   zhū yán tóng  
zhì hūn wǎn nián   cōng ming tuì 退 qián shí  
zòng jiā xiū   shèng zhuī  
nài shǎo fèi   lǎo chéng kōng bēi