金山行(潤州金山寺,寺在江心)

唐代 竇庠
西江中da波四截,湧出一峰青堞eJ.外如削成中缺裂, 陽氣發生陰氣結。是時炎天五六月,上有火雲下冰雪。 夜色晨光相盪沃,積翠流霞滿坑谷。龍泓徹底沙布金, 鳥道插雲梯甃玉。架險凌虛隨指顧,榱桷玲瓏皆固護。 斡流倒景不可窺,萬仞千崖生跬步。日華重重上金榜, 丹楹碧砌真珠網。此時天海風浪清,吳楚萬家皆在掌。 瓊樓菌閣紛明媚,曲檻回軒深且邃。海鳥夜上珊瑚枝, 江花曉落琉璃地。有時倒影沈江底,萬狀分明光似洗。 不知水上有樓台,卻就波中看閉啟。舟人忘卻江水深, 水神誤到人間世。欻然風生波出沒,瀖濩晶瑩無定物。 居人相顧非人間,如到日宮經月窟。信知靈境長有靈, 住者不得無仙骨。三神山上蓬萊宮,徒有丹青人未逢。 何如此處靈山宅,清涼不與囂塵隔。曾到金山處處行, 夢魂長羨金山客。
西 jiāng zhōng   d   a da   jié yǒng chū fēng   e   J   . qīng dié eJ. wài xuē chéng  
yáng shēng yīn jié shì shí yán tiān liù yuè   shàng yǒu huǒ yún xià bīng xuě
chén guāng xiāng dàng   cuì liú xiá mǎn 滿 kēng lóng hóng chè shā jīn  
niǎo dào chā yún zhòu jià xiǎn líng suí zhǐ   cuī jué líng lóng jiē
liú dǎo jǐng kuī   wàn rèn qiān shēng kuǐ huá chóng chóng shàng jīn bǎng  
dān yíng zhēn zhū wǎng shí tiān hǎi fēng làng qīng   chǔ wàn jiā jiē zài zhǎng
qióng lóu jūn fēn míng mèi   kǎn huí xuān shēn qiě suì hǎi niǎo shàng shān zhī  
jiāng huā xiǎo luò liú li yǒu shí dào yǐng shěn jiāng   wàn zhuàng fēn míng guāng shì
zhī shuǐ shàng yǒu lóu tái   què jiù zhōng kàn zhōu rén wàng què jiāng shuǐ shēn  
shuǐ shén dào rén jiān shì rán fēng shēng chū   huò huò jīng yíng dìng
rén xiàng fēi rén jiān   dào gōng jīng yuè xìn zhī líng jìng zhǎng yǒu líng  
zhù zhě xiān sān shén shān shàng péng lái gōng   yǒu dān qīng rén wèi féng
chù líng shān zhái   qīng liáng xiāo chén céng dào jīn shān chù chù xíng  
mèng hún zhǎng xiàn jīn shān