金山嶺

宋代 范成大
阪峻身頻偃,崖深首屢回。 雲浮平地出,路拂半天來。 但閱關山過,都忘歲月催。 湘南初上馬,猶插早春梅。
bǎn jùn shēn pín yǎn   shēn shǒu huí
yún píng chū   bàn tiān lái
dàn yuè guān shān guò   dōu wàng suì yuè cuī
xiāng nán chū shàng   yóu chā zǎo chūn méi