金山

宋代 王令
馬蹄行盡九州閒,無處歡娛得破顏。 只有此中宜曠望,誰令天作海門山。
xíng jǐn jiǔ zhōu xián   chǔ huān yán  
zhǐ yǒu zhōng kuàng wàng   shuí lìng tiān zuò hǎi mén shān