金縷曲·元韻酬黃介民賜和五九初度此詞

宋代 王用賓
我輩虛生耳。把終身、功名誤盡,問經研字。大戟長槍都不屑,枯槁自甘窮士。 真學問、安人修己。天下興亡原本分,遇非常、奮袂先鞭起。 蓬矢發,四方誌。 千山萬壑經礱砥。剩如今、元龍風概,尚遭時忌。縱有詞章驚海內,莫挽狂瀾頹勢。 勞故舊、嘉言寵異。一事無成憐坐廢,怎流光、不舍還催替。 深自儆,敢忘識。
bèi shēng ěr zhōng shēn gōng míng jǐn wèn jīng   yán cháng qiāng dōu xiè gǎo   gān qióng shì        
zhēn xué wèn ān rén xiū tiān xià xīng wáng yuán běn fèn fēi   cháng fèn mèi xiān biān        
péng shǐ   fāng zhì  
qiān shān wàn jīng lóng shèng jīn yuán lóng fēng gài shàng zāo   shí zòng yǒu zhāng jīng hǎi nèi wǎn kuáng   lán tuí shì        
láo jiù jiā yán chǒng shì chéng lián zuò fèi zěn liú   guāng shě hái cuī        
shēn jǐng   gǎn wàng shí