金縷曲 謁荊軻塔

近現代 蔡淑萍
突兀高塔出。勢崚嶒、荊軻山上,傲然孤立。荒徑不修人行少,草色春來未碧。 殘舊損、風催雨逼。一抹淡煙村落遠,看縱橫、阡陌真沉寂。 躑躅久,日之夕。 似聞颯颯西風疾。正悲歌,蕭蕭易水,座中皆泣。壯士頭顱酬知己,或曰原非為國。 嘆後世、輕譏苛責。不解此塔憑誰造,豈二千年前丹之跡? 除暴虐,是為德。
gāo chū shì líng céng jīng shān shàng   ào rán huāng jìng xiū rén xíng shǎo   cǎo chūn lái wèi
cán jiù sǔn fēng cuī dàn yān cūn luò yuǎn   kàn zòng héng qiān zhēn chén
zhí zhú jiǔ   zhī
shì wén 西 fēng zhèng bēi   xiāo xiāo shuǐ   zuò zhōng jiē zhuàng shì tóu chóu zhī   huò yuē yuán fēi wéi guó
tàn hòu shì qīng jiě píng shuí zào   èr qiān nián qián dān zhī  
chú bào nüè   shì wèi