金縷曲

宋代 王用賓
詞賦余情耳。恨未能、題象郡柱,勒燕然字。老大頭顱虛自負,羞對林泉逸士。 功與過、俱難歸己。冠蓋倉皇南渡後,問長淮、草木兵誰起。 夷甫輩,是何志。 湖山信美平如砥。莽胡兒、臨江飲馬,不曾懷忌。青眼高歌目餘子,天造英雄時勢。 風景縱、新亭無異。急劫危棋猶縮手,忍炎黃、遺胄終陵替。 民族恥,鏤心識。
qíng ěr hèn wèi néng xiàng jùn zhù   lēi yàn rán lǎo tóu   xiū duì lín quán shì
gōng guò nán guī guān gài cāng huáng nán hòu   wèn cháng huái cǎo bīng shuí
bèi   shì zhì
shān xìn měi píng mǎng ér lín jiāng yǐn   céng huái qīng yǎn gāo   tiān zào yīng xióng shí shì
fēng jǐng zòng xīn tíng jié wēi yóu suō shǒu   rěn yán huáng zhòu zhōng líng
mín chǐ   lòu xīn shí