金縷曲

宋代 劉辰翁
不相見故耳,為此發歌。 吾鬢如霜蕊。自江南、西風塵起,倒騎禿尾。舊日汾陽中書令,何限門生兒子。到今也、陸沈草昧。醉里不行西州路,但斗間、看望成龍氣。聊寂寞,自相慰。 夫君自是人間瑞。嘆生兒、當如異日,孫仲謀耳。健筆風雲蛟龍起,人物山川形勢。猶有封、狼居胥意。伐木嚶嚶出幽谷,問天之將喪斯文未。吾待子,望如歲。
xiāng jiàn ěr   wèi
bìn shuāng ruǐ jiāng nán 西 fēng chén   dào 禿 wěi jiù fén yáng zhōng shū lìng   xiàn mén shēng ér zi dào jīn shěn cǎo mèi zuì xíng 西 zhōu   dàn dòu jiān kàn wàng chéng lóng liáo   xiāng wèi
jūn shì rén jiān ruì tàn shēng ér dāng   sūn zhòng móu ěr jiàn fēng yún jiāo lóng   rén shān chuān xíng shì yóu yǒu fēng láng yīng yīng chū yōu   wèn tiān zhī jiāng sàng wén wèi dài zi   wàng suì