金陵歲晚

宋代 黎廷瑞
不擬殘年住秣陵,摩挲蠟屐笑平生。 茫茫去雁雲千里。渺渺疏鍾雨一城。 天地無情催歲月,古今何物是功名。 梅邊且喜春風近,痛飲挑燈坐到明。
cán nián zhù líng   xiào píng shēng
máng máng yàn yún qiān miǎo miǎo shū zhōng chéng
tiān qíng cuī suì yuè   jīn shì gōng míng
méi biān qiě chūn fēng jìn   tòng yǐn tiǎo dēng zuò dào míng