金陵賞心亭
夾淮青城幾百尺,城上高亭望無極。
南還北去千萬艘,人生何苦戀驚濤。百年易得變塵土,後世視今今視古。
此間風月最為多,莫辭把酒呈高歌。前朝宮苑荒煙在,樂極悲來亦奈何。
jiā
夾
huái
淮
qīng
青
chéng
城
jǐ
幾
bǎi
百
chǐ
尺
,
chéng
城
shàng
上
gāo
高
tíng
亭
wàng
望
wú
無
jí
極
。
nán
南
hái
還
běi
北
qù
去
qiān
千
wàn
萬
sōu
艘
,
rén
人
shēng
生
hé
何
kǔ
苦
liàn
戀
jīng
驚
tāo
濤
bǎi
。
nián
百
yì
年
dé
易
biàn
得
chén
變
tǔ
塵
hòu
土
,
shì
後
shì
世
jīn
視
jīn
今
shì
今
gǔ
視
古
。
cǐ
此
jiān
間
fēng
風
yuè
月
zuì
最
wéi
為
duō
多
,
mò
莫
cí
辭
bǎ
把
jiǔ
酒
chéng
呈
gāo
高
gē
歌
qián
。
cháo
前
gōng
朝
yuàn
宮
huāng
苑
yān
荒
zài
煙
lè
在
,
jí
樂
bēi
極
lái
悲
yì
來
nài
亦
hé
奈
何
。