金陵客樓與陳淳夜話
卷書零亂筆縱橫,對坐寒窗夜二更。奕世通家叨父行,十年知己愧門生。
高樓酒醉燈前雨,孤榻秋深病里情。最是世心忘不得,滿頭塵土說功名。
juǎn
卷
shū
書
líng
零
luàn
亂
bǐ
筆
zòng
縱
héng
橫
,
duì
對
zuò
坐
hán
寒
chuāng
窗
yè
夜
èr
二
gēng
更
yì
。
shì
奕
tōng
世
jiā
通
dāo
家
fù
叨
xíng
父
shí
行
,
nián
十
zhī
年
jǐ
知
kuì
己
mén
愧
shēng
門
生
。
gāo
高
lóu
樓
jiǔ
酒
zuì
醉
dēng
燈
qián
前
yǔ
雨
,
gū
孤
tà
榻
qiū
秋
shēn
深
bìng
病
lǐ
里
qíng
情
zuì
。
shì
最
shì
是
xīn
世
wàng
心
bù
忘
dé
不
mǎn
得
,
tóu
滿
chén
頭
tǔ
塵
shuō
土
gōng
說
míng
功
名
。