金陵陳月觀同年三首

宋代 黎廷瑞
已是收枰斂手時,更堪牛起著殘棋。 露盤不解相如渴,桃實難充曼倩飢。 吾末如何真已矣,是知不可復為之。 令人長愧商山叟,四海清夷只茹芝。
shì shōu píng liǎn shǒu shí   gèng kān niú zhù cán  
pán jiě xiàng   táo shí nán chōng màn qiàn  
zhēn   shì zhī wèi zhī  
lìng rén zhǎng kuì shāng shān sǒu   hǎi qīng zhǐ zhī