金來禽

宋代 韓淲
手種來禽已可嘉,紛然凡木正芳華。人間那有黃金蕊,天上生成紅玉花。 卻怪風流迷野路,也如富貴在山家。病餘杯酒渾無緒,空撚吟髭到日斜。
shǒu zhǒng lái qín jiā   fēn rán fán zhèng fāng huá rén jiān yǒu huáng jīn ruǐ tiān   shàng shēng chéng hóng huā    
què guài fēng liú   guì zài shān jiā bìng bēi jiǔ hún kōng   niǎn yín dào xié