金菊對芙蓉 初冬集愛山台聽雨和淡心尖韻

清代 吳綺
雁背雲低,鷺肩風冷,新寒初壓品簾。正花殘短徑,葉打空檐。 登高已在重陽後,況瀟瀟、暮雨愁添。憑欄處,峰迷螺影,月暗犀尖。 客有魯直文潛。向芭蕉聲里,捻斷吟髯。念小山人散,桂老淮南。 水嬉舊事渾難問,笑韓郎、句剩香奩。今宵醉把,彩箋同擘,金碗頻拈。
yàn bèi yún   jiān fēng lěng   xīn hán chū pǐn lián zhèng huā cán duǎn jìng   kōng yán    
dēng gāo zài chóng yáng hòu   kuàng xiāo xiāo chóu tiān píng lán chù fēng   luó yǐng yuè àn   jiān      
yǒu zhí wén qián xiàng jiāo shēng niǎn   duàn yín rán niàn xiǎo shān rén sàn guì lǎo   huái nán      
shuǐ jiù shì hún nán wèn   xiào hán láng shèng xiāng lián jīn xiāo zuì cǎi jiān   tóng bāi jīn wǎn   pín niān