錦鏡池

宋代 汪灝
誰遣青銅一片懸,萬山如洗息淪漣。 過雲不礙東西岫,明月能涵上下天。 影合野棠魚自避,光分水荇鷺相鮮。 臨流我亦忘歸興,晴翠撲人生紫煙。
shuí qiǎn qīng tóng piàn xuán   wàn shān lún lián  
guò yún ài dōng 西 xiù   míng yuè néng hán shàng xià tiān  
yǐng táng   guāng fēn shuǐ xìng xiāng xiān  
lín liú wàng guī xīng   qíng cuì rén shēng yān