靜坐吟 其一

明代 高攀龍
我愛山中坐,恍若羲皇時。青松影寂寂,白雲出遲遲。 獸窟有浚谷,鳥棲無卑枝。萬物得所止,人豈不如之。 岩居飲谷水,常得中心怡。
ài shān zhōng zuò   huǎng ruò huáng shí qīng sōng yǐng bái   yún chū chí chí    
shòu yǒu jùn   niǎo bēi zhī wàn de suǒ zhǐ rén   zhī    
yán yǐn shuǐ   cháng zhòng xīn