靜坐吟 其二

明代 高攀龍
我愛水邊坐,一洗塵俗情。見斯逝者意,得我幽人貞。 漠漠蒼菭合,寂寂野雲榮。潛魚時一出,浴鷗亦不驚。 我如水中後,悠然兩含清。
ài shuǐ biān zuò   chén qíng jiàn shì zhě   yōu rén zhēn    
cāng tái   yún róng qián shí chū   ōu jīng    
shuǐ zhōng hòu   yōu rán liǎng hán qīng