靜齋張敏則舍人贈詩因用其韻為酬

宋代 戴復古
胸次詩書一派清,學如耕稼到秋成。 十年閉戶存吾道,萬事無心逐世情。 葉落花開關氣數,山長水遠是功名。 摩挲老眼看新貴,九鼎鴻毛孰重輕。
xiōng shī shū pài qīng   xué gēng jià dào qiū chéng  
shí nián cún dào   wàn shì xīn zhú shì qíng  
luò huā kāi guān shù   shān cháng shuǐ yuǎn shì gōng míng  
lǎo yǎn kàn xīn guì   jiǔ dǐng hóng máo shú zhòng qīng