靜齋為仁和任安賦

宋代 鄧林
閒居城市澹無營,客去柴門盡日扃。車轍不從□□過,書聲惟有近鄰聽。 筠簾半卷塵凝榻,蔓□□生翠滿庭。久靜由來當一動,佇看鵬運起滄溟。
xián chéng shì dàn yíng   chái mén jìn jiōng chē zhé cóng     guò   shū shēng wéi yǒu jìn lín tīng
yún lián bàn juǎn chén níng   màn     shēng cuì mǎn 滿 tíng jiǔ jìng yóu lái dāng dòng   zhù kàn péng yùn cāng míng