淨遠亭午望二首

宋代 楊萬里
竹逕殊疏欠補栽,蘭芽欲吐未全開。 初暄乍冷飛猶倦,一蝶新從底處來。
zhú jìng shū shū qiàn zāi   lán wèi quán kāi  
chū xuān zhà lěng fēi yóu juàn   dié xīn cóng chǔ lái