靜學齋為沈布政之子賦

宋代 鄧林
人之生也真而靜,為學心偏與靜宜。巷裡柴門長掩處,眼中俗子未來時。 鳥啼花落韶華暮,琴罷香銷晝漏遲。勉讀爾書成爾德,而翁簪組望佳兒。
rén zhī shēng zhēn ér jìng   wéi xué xīn piān jìng xiàng chái mén cháng yǎn chù yǎn   zhōng wèi lái shí    
niǎo huā luò sháo huá   qín xiāng xiāo zhòu lòu chí miǎn ěr shū chéng ěr ér   wēng zān wàng jiā ér