驚心二首 其二
渾沌痴頑最可欽,窮年何苦苦求真?正如箏放殘春里,越到高巍越不明。
hùn
渾
dùn
沌
chī
痴
wán
頑
zuì
最
kě
可
qīn
欽
,
qióng
窮
nián
年
hé
何
kǔ
苦
kǔ
苦
qiú
求
zhēn
真
?
zhèng
正
rú
如
zhēng
箏
fàng
放
cán
殘
chūn
春
lǐ
里
,
yuè
越
dào
到
gāo
高
wēi
巍
yuè
越
bù
不
míng
明
。