井梧吟

唐代 薛濤
庭除一古桐,聳干入雲中。[1] 枝迎南北鳥,葉送往來風。[2]
tíng chú tóng   sǒng gàn yún zhōng 。[   [   1   ]
zhī yíng nán běi niǎo   sòng wǎng lái fēng 。[   [   2   ]