經吳平觀

唐代 齊己
中元齋醮後,殘燼滿空壇。老鶴心何待,尊師鬢已干。 幡燈古殿夜,霜霰大椿寒。誰見長生路,人間事萬端。
zhōng yuán zhāi jiào hòu   cán jìn mǎn 滿 kōng tán lǎo xīn dài   zūn shī bìn gàn
fān dēng diàn 殿   shuāng xiàn chūn 椿 hán shuí jiàn cháng shēng   rén jiān shì wàn duān