精衛銜石填海

宋代 劉克莊
精衛銜冤切,輕生志可憐。 只愁石易盡,不道海難填。 幻化存遺魄,飛鳴累一拳。 終朝被芥子,何日變桑田。 鵑怨啼成血,鴟沉怒拍天。 君看嘗膽者,終有沼吳年。
jīng wèi xián yuān qiè   qīng shēng zhì lián
zhǐ chóu shí jǐn   dào hǎi nàn tián
huàn huà cún   fēi míng lèi quán
zhōng zhāo bèi jiè   biàn sāng tián
juān yuàn chéng xuè   chī chén pāi tiān
jūn kàn cháng dǎn zhě   zhōng yǒu zhǎo nián