精衛詞

唐代 王建
精衛誰教爾填海,海邊石子青磊磊。但得海水作枯池, 海中魚龍何所為。口穿豈為空銜石,山中草木無全枝。 朝在樹頭暮海里,飛多羽折時墮水。高山未盡海未平, 願我身死子還生。
jīng wèi shuí jiào ěr tián hǎi   hǎi biān shí qīng lěi lěi dàn hǎi shuǐ zuò chí  
hǎi zhōng lóng suǒ wéi kǒu chuān 穿 wèi kōng xián shí   shān zhōng cǎo quán zhī
cháo zài shù tóu hǎi   fēi duō zhé shí duò shuǐ gāo shān wèi jǐn hǎi wèi píng  
yuàn shēn hái shēng