京師雨春

宋代 呂本中
驟雨翻檐急,殘花落案頻。春光一夢過,物態逐時新。 舊識嵇康懶,兼隨原憲貧。南鄰鼓喚客,知是可憐人。
zhòu fān yán   cán huā luò àn pín chūn guāng mèng guò   tài zhú shí xīn    
jiù shí kāng lǎn   jiān suí yuán xiàn pín nán lín huàn zhī   shì lián rén