京師哭任遵聖

宋代 蘇軾
十年不還鄉,兒女日夜長。 豈惟催老大,漸復成凋喪。 每聞耆舊亡,涕泫聲輒放。 老任況奇逸,先子推輩行。 文章小得譽,詩語尤清壯。 吏能復所長,談笑萬夫上。 自喜作劇縣,偏工破豪黨。 奮髯走猾吏,嚼齒對奸將。 哀哉命不偶,每以才得謗。 竟使落窮山,青衫就黃壤。 宦遊久不樂,江海永相望。 退耕本就君,時節相勞餉。 此懷今不遂,歸見累累葬。 望哭國西門,落日銜千嶂。 平生惟一子,抱負珠在掌。 見之齠齔中,已有食牛量。 他年如入洛,生死一相訪。 惟有王浚沖,心知中散狀。
shí nián huán xiāng   ér zhǎng  
wéi cuī lǎo   jiàn chéng diāo sàng  
měi wén jiù wáng   xuàn shēng zhé fàng  
lǎo rèn kuàng   xiān tuī bèi xíng  
wén zhāng xiǎo   shī yóu qīng zhuàng  
néng suǒ zhǎng   tán xiào wàn shàng  
zuò xiàn   piān gōng háo dǎng  
fèn rán zǒu huá   jué chǐ duì jiān jiāng  
āi zāi mìng ǒu   měi cái bàng  
jìng shǐ 使 luò qióng shān   qīng shān jiù huáng rǎng  
huàn yóu jiǔ   jiāng hǎi yǒng xiāng wàng  
tuì 退 gēng běn jiù jūn   shí jié xiāng láo xiǎng  
huái jīn suí   guī jiàn lěi lěi zàng  
wàng guó 西 mén   luò xián qiān zhàng  
píng shēng wéi zi   bào zhū zài zhǎng  
jiàn zhī tiáo chèn zhōng   yǒu shí niú liàng  
nián luò   shēng xiāng fǎng  
wéi yǒu wáng jùn chōng   xīn zhī zhōng sàn zhuàng