精舍遇雨(一作可止詩)

唐代 清江
空門寂寂淡吾身,溪雨微微洗客塵。 臥向白雲情未盡,任他黃鳥醉芳春。
kōng mén dàn shēn   wēi wēi chén
xiàng bái yún qíng wèi jǐn   rèn huáng niǎo zuì fāng chūn