徑山傾蓋亭

宋代 范成大
萬杉離立翠雲幢,嫋嫋稀聞晚吹香。 山下行人塵撲面,誰知世界有清涼?
wàn shān cuì yún zhuàng   niǎo niǎo wén wǎn chuī xiāng
shān xià xíng rén chén miàn   shéi zhī shì jiè yǒu qīng liáng