經墓興感詩

南北朝 高延宗
夜台長自寂,泉門無復明。獨有魚山樹,鬱郁向西傾。 睹物令人感,目極使魂驚。望碑遙墮淚,軾墓轉傷情。 軒丘終見毀,千秋空建名。
tái zhǎng   quán mén míng yǒu shān shù   xiàng qīng 西    
lìng rén gǎn   shǐ 使 hún jīng wàng bēi yáo duò lèi shì   zhuǎn shāng qíng    
xuān qiū zhōng jiàn huǐ   qiān qiū kōng jiàn míng